Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

VỢ CHỒNG TÂM SỰ


ÓI LÁI – NÁI LÓI
Chiều nay, ăn cơm xong, Chàng và Nàng rủ nhau đi bộ hóng mát chút cho tiêu cơm, vừa đi, vừa chuyện trò. Chàng kể:
- Hôm qua, anh có gặp lại anh VŨ NHƯ CẨN. Anh ấy VẪN NHƯ CŨ. Vậy chứ ngày xưa, anh ấy đi xe ôm, uống bia hơi, ngày nay, anh đi xe hơi, uống bia ôm. Anh ấy còn nói: “TÔI CHẢ SỢ GÌ, CHỈ SỢ GIÀ”.
- À, tuần trước em cũng có nói chuyện với chị NGUYỄN Y VÂN. Cũng thế, chị VẪN Y NGUYÊN.
- Nghe nói chị ấy đang lo thủ tục sang Mỹ hả, đến đâu rồi?
- Ô, anh ơi, có những người CHỈ ĐI MƯA mà CHƯA ĐI MỸ đó. Chị ấy KHOÁI ĂN SANG nhưng lại SÁNG ĂN KHOAI. NÓI KHÔNG THÀNH CÓ, NÓ KHÓ THÀNH CÔNG lắm. Đúng là CỐ QUÁ chỉ QUÁ CỐ thôi.
- Chuyện đã AN BÀI thì AI BÀN làm chi?

*******
Đi ngang một căn nhà thật lớn, Chàng buột miệng nói:
- Em ơi, BIỆT THỰ này…
- BỰ THIỆT, bự thiệt! Nàng nhanh nhẩu tiếp lời.
Chàng chỉ lên mái nhà, nói:
- Em thấy không, nhà này lại còn dùng năng lượng mặt trời nữa. Đúng là HIỆN ĐẠI mà không HẠI ĐIỆN.
- Nhưng mà anh ơi, đừng MƠ HÃO cho HAO MỠ làm chi?
- Ừ, BIẾT VẬY nhưng VIẾT BẬY chơi cho vui mà.
- ...
- Em nói CÂU GÌ ĐÓ?
- CÓ GÌ ĐÂU?
***********
Tối về, Chàng bắt đầu ve vãn, thủ thỉ với Nàng:
- Em ơi, mình hãy thương nhau mà sống đi.
Nghe xong, Nàng đỏ mặt, ngoe nguẩy nói:
- Thôi anh ơi, YÊU NHIỀU THÌ ỐM, ÔM NHIỀU THÌ YẾU.
Chàng giả vờ dỗi:
- Em nỡ nào để TÌNH NHƯ GIẤC MỘNG TAN, TÀN NHƯ GIẤC MỘNG TINH! Đúng là CHỒNG YÊU mà vợ chẳng CHIỀU ÔNG gì cả?
Nàng cũng giả vờ hăm:
- Này này, em thích ANH CHÀNG NGÔNG nhưng không thích ANH CHỒNG NGANG đâu đó!
Chàng bèn dỗ ngọt:
- Ừ, thì tại các cụ có câu: “MỪNG CHO EM NÓ” mà. Em chịu không?
Nàng tủm tỉm cười:
- Thôi được, anh đừng nói thì em MÙ ANH ĐỢI. Anh CÓ CHỖ ĐỨNG chưa nào? 
- CÔNG NGỦ rồi. CỦ ĐỨNG mà, em đừng có lo. Chàng tuyên bố rồi cầm lấy tay Nàng.
Nàng liếc mắt đưa tình:
- Vậy thì MÀU NHO rồi MÀU LAM đấy nhé. Nhưng LÀM SƯƠNG SÁO?
Chàng thản nhiên trả lời:
- Dễ òm. Trai Hóc Môn, anh vừa hôn, vừa móc, gái Gò Công, em vừa gồng, vừa co. Em cứ thuận buồm xuôi gió là được rồi. Anh thì yêu em từ độ méo trời, khi nào MÉO ĐẤT mới rời em ra.
Chàng và Nàng cùng phá lên cười rồi dắt nhau vào phòng. TRÒ CHƠI này đúng là TRỜI CHO.
TÌNH CHAN CHỨA là TÌNH CHƯA CHÁN mà?

SƯU TẦM

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

GẢI ĐỐ 3



Họ đang làm gì?
VÀNH môi mọng đỏ tuyệt vời
MÍ rê đô mí hát người người nghe
RA thơ Nguyễn Bính chân quê
TRA mồi vào tẩu say mê ngắm nàng 
THUỐC tan thành khói mơ màng 
VÀO trong giọt lệ cứ bàng hoàng rơi 
NƯỚC mây một khoảng đất trời
MĂT nhìn đáy mắt cuộc đời bao la
DÂNG lên ửng đỏ mặt hoa
TRÀO ngang vạt áo mặn mà sướng vui
CỨ ngây như tượng bùi ngùi
CHỚP giông cũng thể ngọt bùi lắm thay
LIÊN hồi vang tiếng vỗ tay 
MIÊN man chìm đắm tràn đầy tình thương…
Chúc mọi người vui vẻ!
6-2017
Đỗ Xuân Đào

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

THƠ ĐỐ 3

Mời mọi người đoán cho vui (rất thanh):
THƠ ĐỐ
VÀNH môi xinh xắn đáng yêu sao
CỦA bạn làng phây gửi bữa nào 
EM đính kèm theo thơ “kén rể”
RA đề hạn vận rất siêu cao

TRA từ, tìm chữ quả gay ghê
CỦA khó chơi, mà vẫn cứ phê
ANH sẽ kiên trì không chịu lép
VÀO trang blog, lại đam mê

MỘT câu mở (phá) được sinh ra 
TUA tiếp theo thì thoải mái nha 
NHẤP nhỉ phen này giành chiến thắng
NHÁY tin em sẽ của riêng ta

NƯỚC mây lồng lộng tuyệt vời thay 
TRÀO ngập cờ hoa phấp phới bay
ĐẦY đủ y trang di “rước vợ”
LUÔN gìn giữ mãi cảnh vui này 
5-2017 Đỗ Xuân Đào
Mọi người đoán xem họ đang làm gì? (không tục đâu nhé)
Chúc mọi người vui vẻ!

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

KACHIUSA (bài đăng lại)

Xin chào tất cả các bạn!
Nhân dịp kỷ niệm chiến thắng phát xít tôi mời mọi người cùng chung vui với bài hát KACHIUSA mà tôi viết ở blog yahoo HK cách đây đã 5 năm rồi
Các bạn theo đường link:

http://xuandaocz5.blogspot.com/2013/01/vao-au-thang-sau-nam-1970.html?spref=fb

Tôi có một kỷ niệm không thể quên với bài hát KACHIUSA này, và những kỷ niệm đẹp với bạn bè nơi blog yahoo  và blogspot 
ngày xưa. Tôi muốn chia sẻ nỗi nhớ yahoo HK... nên mới mời mọi người xem bài theo đường link ấy
Ở đó có thơ, có nhạc rất vui mà.
Chúc mọi người luôn luôn mạnh khỏe và an vui, hạnh phúc!

Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

HỘI CÁ HÓA RỒNG


Theo truyền thuyết, ngày 8-4 âm lịch hàng năm loài cá rủ nhau đi vượt long môn để hóa rồng
Xin góp vui cùng mọi người về ngày hội long trọng bậc nhất của loài cá.
HỘI CÁ HÓA RỒNG
(kỵ đề, tập danh, tứ đối, bát vận đồng âm)
Thờn bơn nhếch miệng bìu môi chưởi
Lươn, trạch ngoáy đuôi tít mắt cười
Đàn đúm mè hoa đang tiến tới
Lẻ loi trắm cỏ đã vù bơi
Long môn chép vượt lên tiên giới
Khe đá trê trườn xuống vực khơi
Săn sắt giương cờ bay phấp phới
Dàu dàu nấp bụi ngẩn ngơ cười
12/9/2015
Đỗ Xuân Đào

Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

THƯỜNG THĂM BLOG


VIẾNG THĂM BLOG CŨ
Anh vẫn thường xuyên thăm nơi blog cũ
Tìm cây đàn Vĩ Cầm Trắng xa xưa
Tìm lại bài thơ đoản khúc đêm mưa
Lá thu vàng bay, êm đềm óng ả

Người đi đâu để vườn hoang cỏ lá
Vắng tiếng đàn cùng tiếng hát thân quen
Nhà im lìm không thắp sáng ánh đèn
Nhớ nhung lắm tiếng tơ lòng da diết

Gọi tên em – anh gọi em gọi miết?
Em nơi đâu mà nhà cũ đã quên?
Nhớ không em bao kỷ niệm êm đềm
Hừng hực trào dâng như đang bùng cháy

Yahoo xưa thật đáng yêu như vậy
Luôn bồi hồi canh cánh ở nơi tim
Nói đi em đừng thin thít lặng im
Để kỉ niệm xưa trôi đi xa lắc

Đừng vứt đi như đồ chơi, chiếc xắc
Anh nâng niu từ thưở đó tới nay
Tình trong ảo cũng đằm thắm tràn đầy
Blog em là nơi anh nhớ nhất
Xuân Đào 26-4-2017

Bài xướng
CÓ MỘT NGÀY
Có một ngày trong ngăn sách cũ
Ta lục tìm kí ức ngày xưa
Hàng cây này, lối cũ, chiều mưa
Và cả những trưa hè oi ả.

Mùa của riêng ta, mùa xanh hoa lá
Bao tiếng cười dẫu lạ cũng thành quen
Bài giảng thầy cô, trang sách, ngọn đèn
Ta gặp lại những buồn vui, da diết.

Thời gian trôi, ngày qua ngày-mải miết
Nhịp sống bộn bề, ta đã từng quên
Bỗng hôm nay sống dậy phút êm đềm
Ôi ánh mắt thân thương màu lửa cháy.

Có một ngày hình như người gần vậy
Khe khẽ, lặng thầm len lỏi trong tim
Suốt tháng năm dài vẫn chỉ lặng im
Ôi sao nhớ thuở mộng mơ xa lắc.

Ta lục tìm bóng hình con xúc xắc
Ngăn sách nối khoảng đời quá khứ-hôm nay
Xúc xắc ơi bao kỉ niệm đong đầy
Xin giữ lại ngăn lòng sâu kín nhất./.
-DH 17/03/2014-

ANH CÒN GIỮ MÃI

Còn đó bao ngày trong lối cũ
Đã qua đi hay còn đó như xưa
Gió về lạnh nhớ những đêm mưa
Hai đứa bên nhau tình êm ả

Hạ đã qua rồi thu thay lá
Ta biết tìm đâu bước chân quen
Nhà im ngõ vắng lối không đèn
Và lặng lẽ nghe sâu lên da diết

Gọi mãi tên em tình mơ miết
Thương hoài dáng ấy dạ đâu quên
Còn bao kỷ niệm thật êm đềm
Và ánh mắt thương yêu tình bỏng cháy

Lòng tự hỏi vì sao người xa vậy
Âm thầm mong ngóng máu về tim
Bao mùa ươc đợi - tiếng lìm im
Để bến thương trôi buồn lay lắc

Chuyển vận dòng đời như xúc xắc
Lúc nắng khi mưa trắc trở đầy
Còn đó bao tình lưu luyến nhất
Anh còn giữ mãi đến hôm nay.
GM.Nguyễn Đình Diệm. 27.4.2017

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

LÀ CÁI NÀY ( giaỉ đố bài LÀ CÁI GÌ)

LÀ CÁI NÀY
(đố tục – giảng thanh)
MI sờ từ ngực mà lên
TRÊN eo trở xuống đừng quên chỗ nào
MI xoa nhè nhẹ chớ cào
DƯỚI chân tới bụng bao nhiêu chỗ buồn
RỬNG vui thích thú bồn chồn
LÔNG măng mềm mại hút hồn đam mê
ĐỂ tay vào chỗ tê tê
THẤY mình run rẩy khỏi chê oài oài
CHÚNG sinh gái cũng như trai
LỒNG tim thình thịch như ai gọi đời
NHẮM môi nhỏ nhẹ đôi lời
MẮT rưng rưng lệ nụ cười hân hoan
THỬ đi nào phượng cùng loan
COI như đã biết hoàn toàn rồi nghe!
Nhặt các chữ đầu câu được bài thơ lục bát:
MI TRÊN, MI DƯỚI RỬNG LÔNG
ĐỂ THẤY CHÚNG LỒNG NHẮM MẮT THỬ COI!
Đó là đáp án bài: LÀ CÁI GÌ?
28/3/2017
Đỗ Xuân Đào
Chúc mọi người vui vẻ!

Người theo dõi