TÌNH BUỒN
(họa thơ Trần Đình Thiện, lục bát, thuận nghịch
độc)
Mong chờ lệ nhỏ tàn đêm
Lòng ơi xiêu vẹo chuốc thêm u sầu
Yêu ai được chóng têm trầu
Liêu cô tình lỡ bạc đầu phơi sương
Mình mình một bước trên đường
Tình phai đâu dễ được lường à ơi
San, chia phúc hạnh cho đời
Đàn nâng than thở để người đâu nghe
Tàn duyên ủ dột e dè
Tan Sương mờ mịt để hè qua thu
Mờ mờ đổ bóng mù mù
Đọc Ngược:
BUỒN TÌNH
Mù mù bóng đổ mờ mờ
Thu qua hè để mịt mờ sương tan
Dè e dột ủ duyên tàn
Nghe đâu người để thở than nâng đàn
Đời cho phúc lộc chia san
Ơi à lường dược dễ đâu phai tình
Đường trên bước một mình mình
Sương phơi đầu bạc lỡ tình cô liêu
Trầu têm chóng được ai yêu
Sầu u thêm chuốc vẹo xiêu ơi lòng
Đêm tàn nhỏ lệ chờ mong…
3/8/2016
Đỗ Xuân Đào







Chia tay buổi ấy mãi tơ vương
Hai đưa xa nhau vạn dặm đường
Cách biệt đôi nơi buồn vạn nẻo
Gập ghình mấy chốn nhớ canh trường
Người theo bến mộng về phương ngoại
Kẻ nắm thuyền mơ đến vận chương
Ước được bao giờ mình gặp lại
Cho lòng dịu bớt những sầu thương
GM.Nguyễn Đình Diệm
Hè về lại nhớ ngày xưa,
Biết bao kỷ niệm còn chưa xoá nhoà.
Bạn thân ngày ấy bên ta,
Cùng chơi cùng học thiết tha chan hòa.
Mùa thi cứ đến rất nhanh
Ta cùng bạn lại được thành nhóm chung
Ôn bài, học tập rất “sung”
Cho nên kết quả mình không thể buồn .
Chiều nay trời lại mưa tuôn
Mình ta một chút buồn …tự rơi
Dù cho vật đổi sao dời
Tình bạn, ta vẫn suốt đời không quên!
Hoa Đào Mùa Xuân