Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

SUM VẦY

SUM VẦY
(bát láy – lộn ngược – song đồng)
Cây rừng bát ngát biếc rừng cây
Đầy đủ lá hoa quả đủ đầy
Dậy ước tơ duyên ao ước dậy
Say mê hạnh phúc mải mê say
Ấy nơi hò hẹn xưa nơi ấy
Đây chốn tâm tình mới chốn đây
Vậy đẹp uyên ương ôi đẹp vậy
Vầy như khao khát được như vầy
25/3/2017
Đỗ xuân Đào

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

VỢ CHỒNG TÂM SỰ


ÓI LÁI – NÁI LÓI
Chiều nay, ăn cơm xong, Chàng và Nàng rủ nhau đi bộ hóng mát chút cho tiêu cơm, vừa đi, vừa chuyện trò. Chàng kể:
- Hôm qua, anh có gặp lại anh VŨ NHƯ CẨN. Anh ấy VẪN NHƯ CŨ. Vậy chứ ngày xưa, anh ấy đi xe ôm, uống bia hơi, ngày nay, anh đi xe hơi, uống bia ôm. Anh ấy còn nói: “TÔI CHẢ SỢ GÌ, CHỈ SỢ GIÀ”.
- À, tuần trước em cũng có nói chuyện với chị NGUYỄN Y VÂN. Cũng thế, chị VẪN Y NGUYÊN.
- Nghe nói chị ấy đang lo thủ tục sang Mỹ hả, đến đâu rồi?
- Ô, anh ơi, có những người CHỈ ĐI MƯA mà CHƯA ĐI MỸ đó. Chị ấy KHOÁI ĂN SANG nhưng lại SÁNG ĂN KHOAI. NÓI KHÔNG THÀNH CÓ, NÓ KHÓ THÀNH CÔNG lắm. Đúng là CỐ QUÁ chỉ QUÁ CỐ thôi.
- Chuyện đã AN BÀI thì AI BÀN làm chi?

*******
Đi ngang một căn nhà thật lớn, Chàng buột miệng nói:
- Em ơi, BIỆT THỰ này…
- BỰ THIỆT, bự thiệt! Nàng nhanh nhẩu tiếp lời.
Chàng chỉ lên mái nhà, nói:
- Em thấy không, nhà này lại còn dùng năng lượng mặt trời nữa. Đúng là HIỆN ĐẠI mà không HẠI ĐIỆN.
- Nhưng mà anh ơi, đừng MƠ HÃO cho HAO MỠ làm chi?
- Ừ, BIẾT VẬY nhưng VIẾT BẬY chơi cho vui mà.
- ...
- Em nói CÂU GÌ ĐÓ?
- CÓ GÌ ĐÂU?
***********
Tối về, Chàng bắt đầu ve vãn, thủ thỉ với Nàng:
- Em ơi, mình hãy thương nhau mà sống đi.
Nghe xong, Nàng đỏ mặt, ngoe nguẩy nói:
- Thôi anh ơi, YÊU NHIỀU THÌ ỐM, ÔM NHIỀU THÌ YẾU.
Chàng giả vờ dỗi:
- Em nỡ nào để TÌNH NHƯ GIẤC MỘNG TAN, TÀN NHƯ GIẤC MỘNG TINH! Đúng là CHỒNG YÊU mà vợ chẳng CHIỀU ÔNG gì cả?
Nàng cũng giả vờ hăm:
- Này này, em thích ANH CHÀNG NGÔNG nhưng không thích ANH CHỒNG NGANG đâu đó!
Chàng bèn dỗ ngọt:
- Ừ, thì tại các cụ có câu: “MỪNG CHO EM NÓ” mà. Em chịu không?
Nàng tủm tỉm cười:
- Thôi được, anh đừng nói thì em MÙ ANH ĐỢI. Anh CÓ CHỖ ĐỨNG chưa nào? 
- CÔNG NGỦ rồi. CỦ ĐỨNG mà, em đừng có lo. Chàng tuyên bố rồi cầm lấy tay Nàng.
Nàng liếc mắt đưa tình:
- Vậy thì MÀU NHO rồi MÀU LAM đấy nhé. Nhưng LÀM SƯƠNG SÁO?
Chàng thản nhiên trả lời:
- Dễ òm. Trai Hóc Môn, anh vừa hôn, vừa móc, gái Gò Công, em vừa gồng, vừa co. Em cứ thuận buồm xuôi gió là được rồi. Anh thì yêu em từ độ méo trời, khi nào MÉO ĐẤT mới rời em ra.
Chàng và Nàng cùng phá lên cười rồi dắt nhau vào phòng. TRÒ CHƠI này đúng là TRỜI CHO.
TÌNH CHAN CHỨA là TÌNH CHƯA CHÁN mà?

SƯU TẦM

Khách trong vòng kết nối

Người theo dõi